CHỌN MENU

Tả một trận mưa mà em nhớ mãi

Đề bài : Tả một trận mưa mà em nhớ mãi – văn lớp  7

Sau khi ăn xong cơm tôi, cả nhà tôi thường có thói quen ngồi nhâm nhi trà nước với trái cây. Mẹ tươi cười hỏi: “Anh hai Hà hôm nay chắc có chuyện vui ở trường ở lớp kể cho gia đình nghe với”.

Thì quả thực tôi đang vui. Bởi buổi chiều nay ở lớp mấy đứa bạn nói tôi lên văn phòng trường nhận thư. Thật không ngờ đây là thư của Trí – cậu bạn năm học trước ở miệt vườn, cậu bạn đã có với tôi những kỉ niệm vui buồn lúc tôi còn học dưới quê, ở cùng chung nhà với cậu ta.
Tôi xin phép mẹ lấy lá thư mới nhận đế đọc cho mọi người nghe.

Mỹ Thạnh, ngày   tháng     năm

Hà thân mến!

Thế là đã một năm rồi đấy Hà nhỉ? Hôm nay, sau khi học bài xong thì mình cũng vừa nhận được thư bạn. Bạn nói mình có thể nào quên được những kỉ niệm buồn vui của hai đứa mình không ư? Bạn nhắc lại bao nhiêu những chuyện ngày ấy… Và mình, mình lại nhớ đến một lần trời đổ mưa như hôm nay, cũng là mùa náy đấy Hà à…

Ôi, con đường làng ngày mưa… nó không phải là đường nữa mà trở thành một cái mương nước lòng trũng xuống ở phía dưới, khiến cho ba bốn ngày    sau nắng gắt người ta cũng lựa chọn đi xuống ruộng còn hơn là lội trong đám bùn sền sệt còn lô nhố vết chân người.

ta-tran-mua-vanlop7

Thường thì tụi mình về đò, nhưng hôm ấy sinh hoạt chủ nhiệm hơi dài nên không còn đò. Cũng bởi cái thằng Hải cà chớn ngồi trong lớp không hiểu vì tật bệnh gì cứ cười một mình như thằng khùng. Thế là tụi mình dẫn nhau về. Hà không tự ái khi mình nói là mình áp tải bạn thì đúng hơn…Ôi, cái mã dân thành phố mà gặp phải con đường này…

Chúng mình cứ vịn nhau mà đi, bàn chân thì tòe ra, ngón chân thì quặp lại bám chặt mặt sình lầy. Kể lại chuyện thằng Hải dở hơi tụi mình vác mặt lên trời mà cười. Và thế là “ạch”, Hà lôi theo cả mình cùng nằm trên mặt đường trong một hình dáng thật kì khôi. Mình lồm cồm bò dậy, bạn vẫn sóng soài. Cái mặt đỏ gay đang méo xệch nhưng nụ cười lúc nãy lại chưa kịp chạy đi nên buồn cười quá..

Cả hai lấm lem như ông Táo. Hà nhìn Trí: “Ai hay, Trí ha…” Hà bươn bả xông xáo thì,., “ạch”, lần này Hà nằm gác đầu lên bờ cỏ, hai chân thì choãi ra trông cũng thật kì khôi. Mình cười vang lên, nhưng chưa kịp đi đến chỗ bạn thì… “Ạch”, chính mình cũng nằm quay lơ nhìn ông trời đang khúc khích sau đám mây.

Loading...

Thế rồi “ình, ạch”, chúng mình bắt, không biết bao nhiêu con ếch. Hai đứa càng cười thì số lần bắt ếch càng tăng lên.

Mình còn nhớ bà Tư khệ nệ đội một mẹt bánh cứ quệnh quạng như một con gà mái say rượu, bà đứng trên một mô đất còn khô ở chính giữa lòng đường, bà cứ đi đi lại lại, bước tới bước xuôi trên cái vương quốc của riêng bà ấy để tìm cách sang một bờ đất khác. Miệng bà lẩm bẩm: “Lầy quá, lầy quá hây!”. Chúng mình đi xa rồi vẫn thấy hình thù kềnh càng của bà đứng giữa đường như công an giao thông chỉ đường trỏ lối cho thiên hạ.

Dù là bất kính và hơi quá lố, mình vẫn không sao quên hình ảnh chú Hai què với cái chân thọt cứ nhảy lóc cóc trên đường lầy. Chú đi nhanh thật, chúng mình vừa khen thì chú đã biểu diễn một trò trượt băng ngoạn mục, người chú chúi về phía trước, chân khuỵu xuống, cái đít lấm lem chà một đường dài như gạt mặt sình lầy cho phẳng phiu, rồi sau đó bất ngờ chú quay mặt lại phía chúng mình, ngồi như trẻ con ăn vạ vậy. Chúng mình đã ôm nhau mà cười, chú Hai hét toáng lên: “Cười cái nỗi gì, có im không tao cho một nắm bùn bây giờ”. Cái mặt lấm lem của chú mà lại làm mặt giận khiến mình muôn cười ngất.

Tụi mình lại kéo tay chú dậy và lon ton chạy lên phía trước. “Ạch”, “Ạch” hai cái “Ạch” đè lên nhau bê bết và ướt sũng… Lần này chú Hai phá lên cười. Tụi mình léo nhéo:

“Chú lại còn cười được ư”

Chúng mình và chú Hai bập bõm như vậy, nhìn về phía đường cái thì mới đi được một đoạn ngắn.

Vui nhộn nhất là đám người ở thành phố về. Giày tất thì cầm tay, đã lấm lem, quần áo sang trọng cũng bê bết bùn đất. Cứ người này đứng dậy thì người sau té xuống trông như trò chơi dung dăng dung dẻ của tụi mình vậy. Hà dã nhận xét: “Mấy cô chú này cứ y như người đi bắt cá tôm vậy”. Tụi mình lại phải cười, ông già đi đầu đang đỡ tay cho một cô mặc quần áo diêm dúa giờ đã bê bết, gắt: “Tụi bây có câm miệng không?”. Vừa nói xong ông ta té cái “Ạch”; làm sao mà tụi mình nhịn cười được phải không Hà?

Tụi mình về nhà thì trời đã chiều, hai đứa như chú hề trên sân khấu, mặt mày vằn vện, quần áo thì nhăn nhúm đầy những bùn, cứ y như người tát đìa, tát mương…

Câu chuyện này sao Hà lại không nhắc nhỉ? Hay là quên rồi? Mỗi lần nhớ tới nó Trí lại bật cười như “thằng Hải cà chớn”.

Thôi mình phải xuống phụ mẹ dọn cơm đây, mình chúc Hà và gia đình an khang hạnh phúc. Nếu có dịp thì về đây, mùa mưa đang còn, chúng mình sẽ đi bắt ếch như ngày nào….

Bạn của Hà

Trí


Post Comment

Đóng